满江红·衮衮青春

宋代 李曾伯
衮衮青春,都只恁、堂堂过了。才解得,一分春思,一分春恼。儿态尚眠庭院柳,梦魂已入池塘草。问不知、春意到花梢,深多少。花正似,人人小。人应似,年年好。奈吴帆望断,秦关声杳。不恨碧云遮雁绝,只愁红雨催莺老。最苦是、茅店月明时,鸡声晓。
gǔn gǔn qīng chūn   dōu zhī nèn táng táng guò le cái jiě   fēn chūn   fēn chūn nǎo ér tài shàng mián tíng yuàn liǔ   mèng hún chí táng cǎo wèn zhī chūn dào huā shāo   shēn duō shǎo huā zhèng shì   rén rén xiǎo rén yīng shì   nián nián hǎo nài fān wàng duàn   qín guān shēng yǎo hèn yún zhē yàn jué   zhǐ chóu hóng cuī yīng lǎo zuì shì máo diàn yuè míng shí   shēng xiǎo