满江红 闺夜

清代 佟世南
立尽黄昏,任吹我、西风凄切。偏无奈、绮罗不胜,肌寒如铁。 别后閒情频入梦,枕前旧恨空啼血。向人前、岂是故相瞒,原难说。 灯黯黯,长欲灭。心耿耿,空悲咽。尽三更银漏,声声听彻。 雁帛鳞书难问取,冰弦玉管成虚设。到不如、醉里了生涯,拚愁绝。
jǐn huáng hūn   rèn chuī fēng 西 qiè piān nài luó shèng hán   tiě        
bié hòu xián qíng pín mèng   zhěn qián jiù hèn kōng xuè xiàng rén qián shì xiāng mán yuán nán   shuō      
dēng àn àn   zhǎng miè xīn gěng gěng kōng   bēi yān jǐn sān gēng yín lòu shēng shēng   tīng chè      
yàn lín shū nán wèn   bīng xián guǎn chéng shè dào zuì le shēng pàn chóu   jué