满江红(龚抚干示闰中秋)

宋代 程必
黄鹤楼前,江百尺、波横光溢。问老子、当年高兴,何人知得。最爱洞庭天际水,分明表里玻璃色。恐今宵、未必似前番,天应惜。 都莫问,鸿钟勒。也休羡,壶天谪。忆故人霜下,乱滩横笛。便好骑鲸游汗漫,古来蟾影何曾没。更明年、重约再来时,乘槎客。
huáng lóu qián   jiāng bǎi chǐ héng guāng wèn lǎo zi dāng nián gāo xīng   rén zhī de zuì ài dòng tíng tiān shuǐ   fēn míng biǎo kǒng jīn xiāo wèi shì qián fān   tiān yìng
dōu wèn   hóng 鸿 zhōng lēi xiū xiàn   tiān zhé rén shuāng xià   luàn tān héng biàn 便 hǎo jīng yóu hàn màn   lái chán yǐng zēng méi gèng míng nián zhòng yuē zài lái shí   chéng chá