满江红 感事用鄂王韵

清代 薛时雨
虎踞龙蟠,争一霎、繁华消歇。问谁启、东南门户,火炎冈烈。 皖水先期归战舰,秦淮从此无风月。展吟笺、愁谱望江南,音凄切。 虚声诮,谁能雪。家国恨,难磨灭。把金樽斟满,玉壶敲缺。 斫地歌哀襟溅泪,忧天心赤腔凝血。问何人、遗世独遨游,朝仙阙。
lóng pán   zhēng shà fán huá xiāo xiē wèn shuí dōng nán mén   huǒ yán gāng liè
wǎn shuǐ xiān guī zhàn jiàn   qín huái cóng fēng yuè zhǎn yín jiān chóu wàng jiāng nán   yīn qiè
shēng qiào   shuí néng xuě jiā guó hèn   nán miè jīn zūn zhēn mǎn   qiāo quē
zhuó āi jīn jiàn lèi   yōu tiān xīn chì qiāng níng xuè wèn rén shì áo yóu   cháo xiān quē