满江红·凤去台空

宋代 陈纪
凤去台空,庭叶下、嫩寒初透。人世上、几番风雨,几番重九。列岫迢供远目,晴空荡荡容长袖。把中年、怀抱更登台,秋知否。 
 天也老,山应瘦。时易失,欢难久。到于今惟有,黄花依旧。岁晚凄其诸葛恨,乾坤只可渊明酒。忆坡头、老菊晚香寒,空搔首。
 
fèng tái kōng   tíng xià nèn hán chū tòu rén shì shàng fān fēng   fān chóng jiǔ liè xiù tiáo gōng yuǎn   qíng kōng dàng dàng róng cháng xiù zhōng nián huái 怀 bào gèng dēng tái   qiū zhī fǒu
  &   #   1   3   ; &# 13; tiān   lǎo shān yīng shòu   shí shī huān nán jiǔ dào   jīn wéi yǒu huáng huā jiù suì wǎn   zhū hèn qián kūn zhǐ yuān míng jiǔ tóu   lǎo wǎn   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;