满江红·芳景无多

宋代 吴潜
芳景无多,又还是、乱红飞坠。空怅望、昭亭深处,家山桃李。柳眼药心都脱换,蜂须蝶翅难沾缀。谩相携、一笑竞良辰,春醪美。 金兽爇,香风细。金凤拍,歌云腻。尽秦箫燕管,但逢场尔。只恐思乡情味恶,怎禁寒食清明里。问此翁、不止四宜休,翁归未。
fāng jǐng duō   yòu hái shì luàn hóng fēi zhuì kōng chàng wàng zhāo tíng shēn chù   jiā shān táo liǔ yǎn yào xīn dōu tuō huàn   fēng dié chì nán zhān zhuì mán xiāng xié xiào jìng liáng chén   chūn láo měi
jīn shòu ruò   xiāng fēng jīn fèng pāi   yún jǐn qín xiāo yàn guǎn   dàn féng chǎng ěr zhǐ kǒng xiāng qíng wèi è   zěn jìn hán shí qīng míng wèn wēng zhǐ xiū   wēng guī wèi