满江红·钉餖残花

宋代 吴潜
饤饾残花,也随分、红红白白。缘底事,春才好处,又成轻别。芳草凄迷归路远,子规更叫黄昏月。倚阑干、触处是浓愁,凭谁说。 我不厌,尊箓挈。君莫放,笙歌彻。自河南丞相,有兹宾客。一笑何曾千古换,半醺便觉乾坤窄。怕转头、天际望归舟,江山隔。
dìng dòu cán huā   suí fēn hóng hóng bái bái yuán shì   chūn cái hǎo chù   yòu chéng qīng bié fāng cǎo guī yuǎn   guī gèng jiào huáng hūn yuè lán gān chù chù shì nóng chóu   píng shuí shuō
yàn   zūn qiè jūn fàng   shēng chè nán chéng xiàng   yǒu bīn xiào zēng qiān huàn   bàn xūn biàn 便 jué qián kūn zhǎi zhuǎn tóu tiān wàng guī zhōu   jiāng shān