满江红·丁丑元日发笔

唐代 萧萐父
鼠去牛来,乾坤转、又迎新岁。蓦回首、百年前事,斑斑血泪。 蓟地宝刀徒抱恨,虎门烈焰翻成罪。莽乾坤、星火怒燎原,焚魑魅。 路曲折,人无悔。遮不住,东流水。喜改革腾飞,扶摇万里。 南海珠还蜃雾散,北辰星灿宏图美。盼和风、甘雨润郊原,山花媚。
shǔ niú lái   qián kūn zhuǎn yòu yíng xīn suì huí shǒu bǎi nián qián shì bān bān xuè   lèi        
bǎo dāo bào hèn   mén liè yàn fān chéng zuì mǎng qián kūn xīng huǒ liáo yuán fén chī   mèi      
zhé   rén huǐ zhē zhù dōng   liú shuǐ gǎi téng fēi yáo   wàn      
nán hǎi zhū huán shèn sàn   běi chén xīng càn hóng měi pàn fēng gān rùn jiāo yuán shān huā   mèi