满江红 第二体。和张元干《芦川词》

清代 顾太清
绿惨红愁,东风里、杜鹃声恶。春去也、小楼人寂,雨声偏作。 弱柳难将春思系,泪珠长向花前落。问天涯、归梦几时来。 随风泊。 春寒重,罗衣薄。音书断,情无著。对残灯顾影,共谁斟酌。 昨夜雨睛知骤暖,等闲负了三春约。卷珠帘、一望碧天长,山如削。
绿 cǎn hóng chóu   dōng fēng juān shēng è chūn xiǎo lóu rén shēng piān   zuò        
ruò liǔ nán jiāng chūn   lèi zhū zhǎng xiàng huā qián luò wèn tiān guī mèng shí lái      
suí fēng  
chūn hán zhòng   luó báo yīn shū duàn qíng   zhù duì cán dēng yǐng gòng shuí   zhēn zhuó      
zuó jīng zhī zhòu nuǎn   děng xián le sān chūn yuē juǎn zhū lián wàng tiān cháng shān   xuē