满江红 登双清亭同暄午作,用吕圣求体

宋代 李恰
蠡道千盘,孤亭在、江心矗峙。寥天阔、四围云水。林翠静从栏槛落,幽峦峭共楼台倚。 数归帆、无数夕阳明,微风起。 襟袖润,空漾里。歌啸发,樽晷底。剔苍苔遗碣,手扪残字。 宝墨苍凉罍旧渺,白波浩荡浮生寄。访灵踪、吾欲结茅庵,从兹始。
dào qiān pán   tíng zài jiāng xīn chù zhì liáo tiān kuò wéi yún shuǐ lín cuì jìng cóng lán kǎn luò yōu luán qiào gòng   lóu tái          
shù guī fān shù yáng míng wēi   fēng    
jīn xiù rùn   kōng yàng xiào zūn   guǐ cāng tái jié shǒu mén   cán      
bǎo cāng liáng léi jiù miǎo   bái hào dàng shēng fǎng líng 访 zōng jié máo ān cóng   shǐ