满江红 登河中鹳雀楼

宋代 段克己
古堞凭空,烟霏外、危楼高矗。人道是、宇文遗址,至今相续。梦断繁华无觅处,朱甍碧*空陈迹。问长河、都不管兴亡,东流急。侬本是,乘槎客。因一念,仙凡隔。向人间俯仰,已成今昔。条华横陈供望眼,水天上下涵空碧。对西风、舞袖障飞尘,沧溟窄。
dié píng kōng   yān fēi wài wēi lóu gāo chù rén dào shì wén zhǐ   zhì jīn xiāng mèng duàn fán huá chù   zhū méng   kōng chén wèn cháng dōu guǎn xīng wáng   dōng liú nóng běn shì   chéng chá yīn niàn   xiān fán xiàng rén jiān yǎng   chéng jīn tiáo huá héng chén gōng wàng yǎn   shuǐ tiān shàng xià hán kōng duì 西 fēng xiù zhàng fēi chén   cāng míng zhǎi