满江红 丹青阁

宋代 游次公
一舸归来,何太晚、鬓丝如织。谩叹息、凄凉往事,尽成陈迹。 山迫暮烟浮紫翠,溪摇寒浪翻金碧。看长虹、渴饮下青冥,危栏湿。 谁可住,烟萝侧。俗士驾,当回勒。伴岩扃,须是碧云仙客。 风月已供无尽藏,溪山更衍清凉国。恨谪仙、苏二不曾来,无人说。
guī lái   tài wǎn bìn zhī mán tàn liáng wǎng shì jǐn chéng chén          
shān yān cuì   yáo hán làng fān jīn kàn cháng hóng yǐn xià qīng míng wēi lán   shī     湿  
shuí zhù   yān luó shì jià dāng   huí lēi bàn yán jiōng shì   yún xiān      
fēng yuè gōng jìn cáng   shān gèng yǎn qīng liáng guó hèn zhé xiān èr céng lái rén   shuō