满江红·丹桂重开

宋代 吴潜
丹桂重开,向此际、十分香足。最好处,云为莫护,雨为膏沐。树杪层层如宝盖,枝头点点犹金粟。算人间、天上更无花,风流独。 
 玉坛畔,仙娥簇。玉梁上,仙翁掬。叹吾今老矣,两难追逐。休把淹留成感慨,时闲赏玩时闲福。怕今宵、芳景便凋零,高烧烛。
 
dān guì chóng kāi   xiàng shí fēn xiāng zuì hǎo chù   yún wéi   wèi gào shù miǎo céng céng bǎo gài   zhī tóu diǎn diǎn yóu jīn suàn rén jiān tiān shàng gèng huā   fēng liú
  &   #   1   3   ; &# 13;   tán pàn xiān é   liáng shàng xiān wēng tàn   jīn lǎo liǎng nán zhuī zhú xiū   yān liú chéng gǎn kǎi shí xián shǎng wán shí xián 便 jīn xiāo   fāng jǐng biàn   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;