满江红·淡淡胭脂

宋代 刘辰翁
淡淡胭脂,似褪向、景阳鸳石。依然是、春睡未足,捧心犹癖。藉甚不禁君再顾,嫣然却记渠初拆。黯销魂、欲尽更堪怜,终难得。犹记是,卿卿惜。空复见,谁谁摘。但当时一笑,也成陈迹。我懒花残都已往,诗朋酒伴犹相觅。听连宵、又雨又还晴,鸠鸣寂。
dàn dàn yān zhī   shì tuì xiàng jǐng yáng yuān shí rán shì chūn shuì wèi   pěng xīn yóu shén jīn jūn zài   yān rán què chū chāi àn xiāo hún jǐn gèng kān lián   zhōng nán de yóu shì   qīng qīng kōng jiàn   shuí shuí zhāi dàn dāng shí xiào   chéng chén lǎn huā cán dōu wǎng   shī péng jiǔ bàn yóu xiāng tīng lián xiāo yòu yòu hái qíng   jiū míng