满江红(答景卢)

宋代 洪适
衰老贪春,春又老、尊罍交溢。凝目处、清漪拍岸,四山堆碧。白也论文情最厚,维摩示病心难觅。到盘洲、车骑太匆匆,觞浮一。 春再见,官期毕。归路近,长安日。奉清时明诏,迭回更出。上殿风霜生颊齿,元龟献替图无逸。记而今、杖策过溪桥,留行迹。
shuāi lǎo tān chūn   chūn yòu lǎo zūn léi jiāo níng chù qīng pāi àn   shān duī bái lùn wén qíng zuì hòu   wéi shì bìng xīn nán dào pán zhōu chē tài cōng cōng   shāng
chūn zài jiàn   guān guī jìn   cháng ān fèng qīng shí míng zhào   dié huí gèng chū shàng diàn 殿 fēng shuāng shēng jiá chǐ 齿   yuán guī xiàn ér jīn zhàng guò qiáo   liú xíng