满江红 代人记事

清代 顾贞立
数载尘埋,猛提起、旧游堪怨。何曾并、双鸾镜里,画眉深浅。 绮窗朱扉依旧是,重来愿作梁间燕。似香消、一缕又重燃,丝难剪。 栏杆外,帘钩捲。清露下,催银箭。奈阑珊灯火,曲终人远。 残雪晓寒如梦令,梨花夜雨回心院。问前身、金粟是何人,今生见。
shù zài chén mái   měng jiù yóu kān yuàn zēng bìng shuāng luán jìng   huà méi shēn qiǎn
chuāng zhū fēi jiù shì   chóng lái yuàn zuò liáng jiān yàn shì xiāng xiāo yòu zhòng rán   nán jiǎn
lán gān wài   lián gōu juǎn qīng xià   cuī yín jiàn nài lán shān dēng huǒ   zhōng rén yuǎn
cán xuě xiǎo hán mèng lìng   huā huí xīn yuàn wèn qián shēn jīn shì rén   jīn shēng jiàn