满江红·翠袖馀寒

宋代 彭元逊
翠袖馀寒,早添得、铢衣几重。何须怪、妍华都谢,更为谁容。衔尽吴花成鹿苑,人间不恨雨和风。便一枝、流落到人家,清泪红。山雾湿,倚熏笼。垂叶,鬓酥融。恨宫云一朵,飞过空同。白日长闲青鸟在,杨家花落白苹中。问故人、忍更负东风,尊酒空。
cuì xiù hán   zǎo tiān zhū zhòng guài yán huá dōu xiè   gèng wéi shuí róng xián jǐn huā chéng 鹿 yuàn   rén jiān hèn fēng biàn 便 zhī liú luò dào rén jiā   qīng lèi hóng shān shī 湿   xūn lóng chuí   bìn róng hèn gōng yún duǒ   fēi guò kōng tóng bái zhǎng xián qīng niǎo zài   yáng jiā huā luò bái píng zhōng wèn rén rěn gèng dōng fēng   zūn jiǔ kōng