满江红(次韵黄叙州□□)

宋代 魏了翁
风引舟来,恰趁得、东楼嘉集。正满眼、轻红重碧,照筵浮席。更是姓黄人作守,重新墨妙亭遗迹。对暮天、疏雨话乡情,更筹急。 嗟世眼,迷朱碧。矜气势,才呼吸。彼蔡章安在,千年黄笔。腐鼠那能鹓凤吓,怒蜩未信冥鹏翼。与史君、酌酒酹兴亡,浇今昔。
fēng yǐn zhōu lái   qià chèn dōng lóu jiā zhèng mǎn yǎn qīng hóng zhòng   zhào yán gèng shì xìng huáng rén zuò shǒu   chóng xīn miào tíng duì tiān shū huà xiāng qíng   gēng chóu
jiē shì yǎn   zhū jīn shì   cái cài zhāng ān zài   qiān nián huáng shǔ néng yuān fèng xià   tiáo wèi xìn míng péng shǐ jūn zhuó jiǔ lèi xīng wáng   jiāo jīn