满江红 次韵答畅泊然

元代 刘敏中
满纸龙鸾,浑厌倒、来禽青李。黄绢好、朝吟暮玩,爱之无已。玉刻来从千载上,宝珠出自重渊底。每相逢慰淡相于,如君几。无所见,哗然毁。安所有,同然喜。赖多情问我,病欤贫耳。一寸灰心寒欲尽,数茎绿发愁难理。说青帘高处有仙乡,无人指。
mǎn zhǐ lóng luán   hún yàn dào lái qín qīng huáng juàn hǎo cháo yín wán ài zhī   lái cóng qiān zǎi shàng bǎo zhū chū   zhòng yuān měi xiāng féng wèi dàn xiāng jūn suǒ   jiàn huá rán huǐ ān suǒ yǒu   tóng rán lài duō qíng wèn   bìng pín ěr cùn huī xīn   hán jǐn shù jīng chóu nán shuō qīng   lián gāo chù 绿 yǒu xiān xiāng rén zhǐ