满江红(次潼川漕刘殿院韵)

宋代 京镗
外省抡才,诏书下、芝泥犹湿。应料得、出奇锦绣,争辉金碧。三级浪高鱼已化,九霄路远鹏方息。有宗工、此地独持衡,将专席。 岁月晚,霜风急。嗟老子,为行客。念昔陪班缀,今亲辞色。握手方成同社款,消魂又作歧亭别。也不须、因赋大刀头,归心折。
wài shěng lún cái   zhào shū xià zhī yóu shī 湿 yīng liào de chū jǐn xiù   zhēng huī jīn sān làng gāo huà   jiǔ xiāo yuǎn péng fāng yǒu zōng gōng chí héng   jiāng zhuān
suì yuè wǎn   shuāng fēng jiē lǎo zi   wéi xíng niàn péi bān zhuì   jīn qīn shǒu fāng chéng tóng shè kuǎn   xiāo hún yòu zuò tíng bié yīn dāo tóu   guī xīn zhé