满江红(次吕居仁韵)

宋代 陈著
梦里京华,忽听得、庭花遗曲。到醒来、愁满东风山屋。春事已非空结绮,晓班无分随群玉。想天涯、沦落杜秋娘,攒眉绿。 谁能顾,荒芜菊。谁能问,平安竹。任时光流转,都成虚辱。无可奈何天地隘,只饶走得溪山足。但逢人、相问麦青青,何时熟。
mèng jīng huá   tīng tíng huā dào xǐng lái chóu mǎn dōng fēng shān chūn shì fēi kōng jié   xiǎo bān fēn suí qún xiǎng tiān lún luò qiū niáng   cuán méi 绿
shuí néng   huāng shuí néng wèn   píng ān zhú rèn shí guāng liú zhuǎn   dōu chéng nài tiān ài   zhǐ ráo zǒu shān dàn féng rén xiāng wèn mài qīng qīng   shí shú