满江红·赐被薰炉

宋代 赵彦端
赐被薰炉,曾同见、官槐重绿。时归看、绮疏叠嶂,楚腰翻曲。君过蓬山轻岁月,我怀庐阜分符竹。道别离、待得再归来,人应俗。春欲动,醅初熟。追一笑,森三玉。且相对青眼,共裁红烛。小语人家闲意态,浅寒都下新装束。念平生、和雨醉东风,从今足。
bèi xūn   céng tóng jiàn guān huái zhòng 绿 shí guī kàn shū dié zhàng   chǔ yāo fān jūn guò péng shān qīng suì yuè   huái 怀 fēn zhú dào bié dài de zài guī lái   rén yìng chūn dòng   pēi chū shú zhuī xiào   sēn sān qiě xiāng duì qīng yǎn   gòng cái hóng zhú xiǎo rén jiā xián tài   qiǎn hán xià xīn zhuāng shù niàn píng shēng zuì dōng fēng   cóng jīn