满江红(春晚)

宋代 刘仙伦
着意留春,留不住、春归难恋。最苦是、梅天烟雨,麦秋庭院。嫩竹阴浓莺出谷,柔桑采尽蚕成茧。奈沉腰、宽尽有谁知,难消遣。 幽阁恨,双眉敛。香笺寄,飞鸿远。向风帘羞见,一双归燕。翠被闲将情做梦,青楼赚得恩成怨。对尊前、莫惜唤琼姬,持杯劝。
zhuó liú chūn   liú zhù chūn guī nán liàn zuì shì méi tiān yān   mài qiū tíng yuàn nèn zhú yīn nóng yīng chū   róu sāng cǎi jǐn cán chéng jiǎn nài chén yāo kuān jǐn yǒu shéi zhī   nán xiāo qiǎn
yōu hèn   shuāng méi liǎn xiāng jiān   fēi hóng 鸿 yuǎn xiàng fēng lián xiū jiàn   shuāng guī yàn cuì bèi xián jiāng qíng zuò mèng   qīng lóu zuàn de ēn chéng yuàn duì zūn qián huàn qióng   chí bēi quàn