满江红·愁满关山

宋代 彭芳远
愁满关山,又吹得、芦花雪深。西楼外、天低水涌,龙挟秋吟。回首人间无此曲,数峰江上落余音。似断云、飞絮两悠悠,何处寻。 江南路,晴又阴,声韵改,泪盈襟。自中郎去后,羽泛商沈。牛背斜阳添别恨,鸾胶秋月续琴心。待醉骑、黄鹤度苍寒,霜满林。
chóu mǎn guān shān   yòu chuī huā xuě shēn 西 lóu wài tiān shuǐ yǒng   lóng xié qiū yín huí shǒu rén jiān   shù fēng jiāng shàng luò yīn shì duàn yún fēi liǎng yōu yōu   chǔ xún
jiāng nán   qíng yòu yīn   shēng yùn gǎi   lèi yíng jīn zhōng láng hòu   fàn shāng shěn niú bèi xié yáng tiān bié hèn   luán jiāo qiū yuè qín xīn dài zuì huáng cāng hán   shuāng mǎn lín