满江红 愁感

宋代 宋自逊
举扇西风,又十载、重游秋浦。对旧日、江山错愕,鬓丝如许。 世事兴亡空感慨,男儿事业谁堪数。被老天、开眼看人忙,成今古。 江上路,喧鼙鼓。山中地,纷豺虎。谩乾坤许大,著身何处。 名利等成狂梦寐,文章亦是閒言语。赖双投、酒熟蟹螯肥,忘羁旅。
shàn 西 fēng   yòu shí zài zhòng yóu qiū duì jiù jiāng shān cuò è   bìn
shì shì xīng wáng kōng gǎn kǎi   nán ér shì shuí kān shù bèi lǎo tiān kāi yǎn kàn rén máng   chéng jīn
jiāng shàng   xuān shān zhōng   fēn chái mán qián kūn   zhù shēn chǔ
míng děng chéng kuáng mèng mèi   wén zhāng shì xián yán lài shuāng tóu jiǔ shú xiè áo féi   wàng