满江红 重阳后二日王彦文并利用秦山甫相过

元代 白朴
过了重阳,寒惨惨、秋阴连日。尚何事、满城风雨,漏天如泣。点染一林红叶暗,飘萧三径黄花湿。听敲门、忽有客三人,来相觅。时节好,夸橙橘。儿女喜,分梨栗。罄一樽聊慰,老怀岑寂。想像曾来神女赋,伤心似失文通笔。破残年、催酿酒如川,长鲸吸。
guò le chóng yáng   hán cǎn cǎn qiū yīn lián shàng shì mǎn chéng fēng lòu tiān   diǎn rǎn lín hóng àn piāo xiāo sān jìng   huáng huā shī tīng qiāo mén 湿 yǒu sān rén lái xiāng shí jié hǎo   kuā chéng ér fēn   qìng zūn liáo wèi   lǎo huái cén xiǎng xiàng céng lái shén   怀 shāng xīn shì shī wén tōng cán nián   cuī niàng jiǔ chuān cháng jīng