满江红 重九日,山居感兴

宋代 段克己
五柳成阴,三径晚、宦游无味。还自叹、迎门笑语,久须童稚。归去来兮尊有酒,素琴解写无弦趣。醉时眠、推手遣君归,吾休矣。富与贵,非吾事。贫与贱,宁吾累。步东篱遐想,昔人高致。霜菊盈丛还可采,南山依旧横空翠。,但悠然、一点会心时,君须记。
liǔ chéng yīn   sān jìng wǎn huàn yóu wèi hái tàn yíng mén xiào   jiǔ tóng zhì guī lái zūn yǒu jiǔ   qín jiě xiě xián zuì shí mián tuī shǒu qiǎn jūn guī   xiū guì   fēi shì pín jiàn   níng lèi dōng xiá xiǎng   rén gāo zhì shuāng yíng cóng hái cǎi   nán shān jiù héng kōng cuì 。,   dàn yōu rán diǎn huì xīn shí   jūn