满江红 重九日

清代 顾贞立
细雨斜风,却又早、重阳时节。登高去、小楼凝望,楚天空阔。 秋水伊人家万里,白云亲舍山重叠。是谁啼、红泪溅霜林,枫如血。 填不满,穷愁穴。补不尽,离愁缺。溯庭阶胜事,依然陈迹。 黄菊有花羞插鬓,素心欲转怜匪石。有孤鸿、和月伴卿卿,成三绝。
xié fēng   què yòu zǎo chóng yáng shí jié dēng gāo xiǎo lóu níng wàng   chǔ tiān kōng kuò
qiū shuǐ rén jiā wàn   bái yún qīn shè shān chóng dié shì shuí hóng lèi jiàn shuāng lín   fēng xuè
tián mǎn   qióng chóu xué jìn   chóu quē tíng jiē shèng shì   rán chén
huáng yǒu huā xiū chā bìn   xīn zhuǎn lián fěi shí yǒu hóng 鸿 yuè bàn qīng qīng   chéng sān jué