满江红·痴霭顽阴

宋代 吴潜
痴霭顽阴,风扫尽、安排今夕。便放出、一轮金镜,皎然虚碧。照彻肺肝明似水,是中空洞无他物。倚亭皋、搔首问天公,天应识。人共景,都非昔。君共我,俱成客。且相逢一笑,笙歌箫笛。老去可怜杯酒减,醉来谩把阑干拍。便明朝、烟水挂征帆,还相忆。
chī ǎi wán yīn   fēng sǎo jǐn ān pái jīn biàn 便 fàng chū lún jīn jìng   jiǎo rán zhào chè fèi gān míng shì shuǐ   shì zhōng kōng dòng tíng gāo sāo shǒu wèn tiān gōng   tiān yìng shí rén gòng jǐng   dōu fēi jūn gòng   chéng qiě xiāng féng xiào   shēng xiāo lǎo lián bēi jiǔ jiǎn   zuì lái mán lán gān pāi biàn 便 míng cháo yān shuǐ guà zhēng fān   hái xiāng