满江红·乘兴西来

宋代 京镗
乘兴西来,问谁是、平生相识。算惟有、瑶台明月,照人如昔。万里清凉银世界,放教千丈冰轮出。便招邀、我辈上层楼,横孤笛。 阴晴事,人难必。欢乐处,天常惜。幸星稀河淡,云收风息。更著两贤陪胜赏,此身如与尘寰隔。笑谪仙、对影足成三,空孤寂。
chéng xìng 西 lái   wèn shuí shì píng shēng xiàng shí suàn wéi yǒu yáo tái míng yuè   zhào rén wàn qīng liáng yín shì jiè   fàng jiào qiān zhàng bīng lún chū biàn 便 zhāo yāo bèi shàng céng lóu   héng
yīn qíng shì   rén nán huān chù   tiān cháng xìng xīng dàn   yún shōu fēng gèng zhù liǎng xián péi shèng shǎng   shēn chén huán xiào zhé xiān duì yǐng chéng sān   kōng