满江红·草草春盘

宋代 李曾伯
草草春盘,那敢赋、丝青玉白。湘波动、应怀归思,柳催行色。冻逐寒梢残雪解,暖随野烧轻烟入。举人间、无物不光辉,东皇德。 莺燕报,朱门客。乌兔老,红尘役。羡翠轺多暇,彩花新出。捧日东城行应制,去天只隔城南尺。趁五更、桦烛向端闱,班常伯。
cǎo cǎo chūn pán   gǎn qīng bái xiāng dòng yīng huái 怀 guī   liǔ cuī xíng dòng zhú hán shāo cán xuě jiě   nuǎn suí shāo qīng yān rén jiān guāng huī   dōng huáng
yīng yàn bào   zhū mén lǎo   hóng chén xiàn cuì yáo duō xiá   cǎi huā xīn chū pěng dōng chéng xíng yìng zhì   tiān zhǐ chéng nán chǐ chèn gēng huà zhú xiàng duān wéi   bān cháng