满江红·才近重阳

宋代 京镗
才近重阳,喜风露、酝成爽气。应料有、悲秋情绪,淡妆慵试。黄菊篱边开遍否,紫鸿塞外归来未。但倚阑、高处望长空,无穷意。 名利鼎,从渠沸。穷达路,非人致。又何须咄咄,向空书字。西风正好狂吹帽,庾尘那解关吾事。纵嬉游、也不学山翁,如泥醉。
cái jìn chóng yáng   fēng yùn chéng shuǎng yīng liào yǒu bēi qiū qíng   dàn zhuāng yōng shì huáng biān kāi biàn fǒu   hóng 鸿 sài wài guī lái wèi dàn lán gāo chù wàng cháng kōng   qióng
míng dǐng   cóng fèi qióng   fēi rén zhì yòu duō duō   xiàng kōng shū 西 fēng zhèng hǎo kuáng chuī mào   chén jiě guān shì zòng yóu xué shān wēng   zuì