满江红 病中又次前韵

元代 刘敏中
北去南来,凡几度、风沙行李。离又合、新欢旧恨,古今何已。风*俄瞻衡宇外,月明照见寒江底。问朱丝白雪尚依然,知音几。无所作,谁成毁。非所望,何悲喜。谓人生得失,卷舒天耳。病骨支离羁思乱,此情正要公料理。但无言、手捉玉连环,东南指。
běi nán lái   fán fēng shā xíng yòu xīn huān jiù hèn jīn   fēng é zhān héng   wài yuè míng zhào jiàn   hán jiāng wèn zhū bái xuě shàng rán zhī yīn suǒ   zuò shuí chéng huǐ fēi suǒ wàng   bēi wèi rén shēng de   shī juǎn shū tiān ěr bìng zhī   luàn qíng zhèng yào gōng liào dàn   yán shǒu zhuō lián huán dōng nán zhǐ