满江红·把绣成吟

宋代 李曾伯
把绣成吟,真压倒、古之元白。佳句有、雪车冰柱,曾无矜色。一点不留烟火气,诗脾时有清风入。更岭边、多少活人恩,于公德。 公自是,朝天客。应笑我,为人役。看时犹多事,公须一出。琅腹细披忠抱寸,龙颜密侍天威尺。借笔端、从此润皇猷,翰林伯。
xiù chéng yín   zhēn dǎo zhī yuán bái jiā yǒu xuě chē bīng zhù   céng jīn diǎn liú yān huǒ   shī shí yǒu qīng fēng gèng lǐng biān duō shǎo huó rén ēn   gōng
gōng shì   cháo tiān yīng xiào   wéi rén kàn shí yóu duō shì   gōng chū láng zhōng bào cùn   lóng yán shì tiān wēi chǐ jiè duān cóng rùn huáng yóu   hàn lín