满江红·薄冷催霜

宋代 李昴英
薄冷催霜,碧空豁、飞鸿斜度。□九日、御风绝顶,下看尘宇。滕阁芳筵笺笔妙,龙山胜践旌旗驻。料山灵、也要可人游,成佳趣。吹帽堕,羞千古。题饧字,非吾侣。却坐间著得,煮茶桑苎。万里寒云迷北斗,望远峰夕照频西顾。且满浮、大白送黄花,剑休舞。
báo lěng cuī shuāng   kōng huō fēi hóng 鸿 xié   jiǔ fēng jué dǐng   xià kàn chén téng fāng yán jiān miào   lóng shān shèng jiàn jīng zhù liào shān líng yào rén yóu   chéng jiā chuī mào duò   xiū qiān táng   fēi què zuò jiān zhù   zhǔ chá sāng zhù wàn hán yún běi dǒu   wàng yuǎn fēng zhào pín 西 qiě mǎn bái sòng huáng huā   jiàn xiū