满江红

宋代 何师心
其侧有亭,山谷榜曰奇观。 一水飞空,揭起珠帘全幅。不须人卷,不须人轴。一点不容飞燕入,些儿未许游鱼宿。向山头、款步听疏音,清如玉。 三峡水,堪人掬。三汲浪,堪龙浴。更两边潇洒,数竿脩竹。晓倩碧烟为绳束,夜凭新月为钩曲。问当年、题品是何人,黄山谷。
yǒu tíng   shān bǎng yuē guān
shuǐ fēi kōng   jiē zhū lián quán rén juǎn   rén zhóu diǎn róng fēi yàn   xiē ér wèi yóu 宿 xiàng shān tóu kuǎn tīng shū yīn   qīng
sān xiá shuǐ   kān rén sān làng   kān lóng gèng liǎng bian xiāo   shù gān 竿 xiū zhú xiǎo qiàn yān wèi shéng shù   píng xīn yuè wèi gōu wèn dāng nián pǐn shì rén   huáng shān