满江红

宋代 游次公
云接苍梧,山莽莽、春浮泽国。江水涨、洞庭相近,渐惊空阔。江燕飘飘身似梦,江花草草春如客。望渔村、樵市隔平林,寒烟色。方寸乱,成丝结。离别近,先愁绝。便满篷风雨,橹声孤急。白发论心湖海暮,清樽照影沧浪窄。看明年、天际下归舟,应先识。
yún jiē cāng   shān mǎng mǎng chūn guó jiāng shuǐ zhǎng dòng tíng xiāng jìn   jiàn jīng kōng kuò jiāng yàn piāo piāo shēn shì mèng   jiāng huā cǎo cǎo chūn wàng cūn qiáo shì píng lín   hán yān fāng cùn luàn   chéng jié bié jìn   xiān chóu jué biàn 便 mǎn péng fēng   shēng bái lùn xīn hǎi   qīng zūn zhào yǐng cāng làng zhǎi kàn míng nián tiān xià guī zhōu   yīng xiān shí