满江红

宋代 葛郯
郢客高歌,犹未亲、阳春一曲。多应是、连城有价,閟藏华屋。但使章台无异意,何妨一见邯郸玉。料锦囊、随客泛东溪,凌波绿。 难独唱,篱边菊。谁与咏,阶前竹。想秋光不久,又成虚辱。过雁不知蛩有恨,行夔应笑去无足。愿为予、落笔走盘珠,争圆熟。
yǐng gāo   yóu wèi qīn yáng chūn duō yìng shì lián chéng yǒu jià   cáng huá dàn shǐ 使 zhāng tái   fáng jiàn hán dān liào jǐn náng suí fàn dōng   líng 绿
nán chàng   biān shuí yǒng   jiē qián zhú xiǎng qiū guāng jiǔ   yòu chéng guò yàn zhī qióng yǒu hèn   xíng kuí yīng xiào   yuàn wèi luò zǒu pán zhū   zhēng yuán shú