满江红

宋代 葛郯
卷尽珠帘,楚天迥、阑干几曲。最好是、瑶台归路,月翻银屋。深院数枰风入座,高楼一喷云横玉。看橘林、霜浅未全黄,犹悬绿。 悠然意,渊明菊。真如指,国师竹。者是非识破,都无荣辱。不管浮生如蝶梦,从教万事添蛇足。坐西昆、一笑八千秋,蟠桃熟。
juǎn jǐn zhū lián   chǔ tiān jiǒng lán gān zuì hǎo shì yáo tái guī   yuè fān yín shēn yuàn shù píng fēng zuò   gāo lóu pēn yún héng kàn lín shuāng qiǎn wèi quán huáng   yóu xuán 绿
yōu rán   yuān míng zhēn zhǐ   guó shī zhú zhě shì fēi shí   dōu róng guǎn shēng dié mèng   cóng jiào wàn shì tiān shé zuò 西 kūn xiào qiān qiū   pán táo shú