满江红

宋代 毛幵
泼火初收,秋千外、轻烟漠漠。春渐远、绿杨芳草,燕飞池阁。已著单衣寒食后,夜来还是东风恶。对空山、寂寂杜鹃啼,梨花落。 伤别恨,闲情作。十载事,惊如昨。向花前月下,共谁行乐。飞盖低迷南苑路,湔裙怅望东城约。但老来、憔悴惜春心,年年觉。
huǒ chū shōu   qiū qiān wài qīng yān chūn jiàn yuǎn 绿 yáng fāng cǎo   yàn fēi chí zhù dān hán shí hòu   lái huán shì dōng fēng è duì kōng shān juān   huā luò
shāng bié hèn   xián qíng zuò shí zài shì   jīng zuó xiàng huā qián yuè xià   gòng shuí xíng fēi gài nán yuàn   jiān qún chàng wàng dōng chéng yuē dàn lǎo lái qiáo cuì chūn xīn   nián nián jué