满江红

宋代 李泂
荆楚风烟,寂寞近、中秋时候。露下冷、兰英将谢,苇花初秀。归燕殷勤辞巷陌,鸣蛩凄楚来窗牖。又谁念、江边有神仙,飘零久。横琴膝,携筇手。旷望眼,闲吟口。任纷纷万事,到头何有。君不见、凌烟冠剑客,何人气貌长依旧。归去来、一曲为君吟,为君寿。
jīng chǔ fēng yān   jìn zhōng qiū shí hou xià lěng lán yīng jiāng xiè   wěi huā chū xiù guī yàn yīn qín xiàng   míng qióng chǔ lái chuāng yǒu yòu shuí niàn jiāng biān yǒu shén xiān   piāo líng jiǔ héng qín   xié qióng shǒu kuàng wàng yǎn   xián yín kǒu rèn fēn fēn wàn shì   dào tóu yǒu jūn jiàn líng yān guān jiàn   rén mào zhǎng jiù guī lái wèi jūn yín   wèi jūn shòu 寿