满江红

宋代 张昪
无利无名,无荣无辱,无烦无恼。夜灯前、独歌独酌,独吟独笑。况值群山初雪满,又兼明月交光好。便假饶百岁拟如何,从他老。知富贵,谁能保。知功业,何时了。算簟瓢金玉,所争多少。一瞬光阴何足道,但思行乐常不早。待春来携酒殢东风,眠芳草。
míng   róng   fán nǎo dēng qián zhuó   yín xiào kuàng zhí qún shān chū xuě mǎn   yòu jiān míng yuè jiāo guāng hǎo biàn 便 jiǎ ráo bǎi suì   cóng lǎo zhī guì   shuí néng bǎo zhī gōng   shí le suàn diàn piáo jīn   suǒ zhēng duō shǎo shùn guāng yīn dào   dàn xíng cháng zǎo dài chūn lái xié jiǔ dōng fēng   mián fāng cǎo