满江红

宋代 胡仔
泛宅浮家,何处好、苕溪清境。占云山万叠,烟波千顷。茶灶笔床浑不用,雪蓑月笛偏相称。争不教、二纪赋归来,甘幽屏。 红尘事,谁能省。青霞志,方高引。任家风舴艋,生涯笭箸。三尺鲈鱼真好脍,一瓢春酒宜闲饮。问此时、怀抱向谁论,惟箕颍。
fàn zhái jiā   chǔ hǎo tiáo qīng jìng zhàn yún shān wàn dié   yān qiān qǐng chá zào chuáng hún yòng   xuě suō yuè piān xiāng chèn zhēng jiào èr guī lái   gān yōu píng
hóng chén shì   shuí néng shěng qīng xiá zhì   fāng gāo yǐn rèn jiā fēng měng   shēng líng zhù sān chǐ zhēn hǎo kuài   piáo chūn jiǔ xián yǐn wèn shí huái 怀 bào xiàng shuí lùn   wéi yǐng