满江红

宋代 刘将孙
仙人辞汉歌,自谓缚虎手,殊不佳。因改此调,虽不能如贺方回诸作,然稍觉平安。长日无所用心,非欲求加昔人也。 千里酸风,茂陵客、咸阳古道。宫门夜、马嘶无迹,东关云晓。牵上魏车将汉月,忆君清泪知多少。怅土花、三十六宫墙,秋风袅。 浥露兰,啼痕绕,画兰桂,雕香早。便天还知道,和天也老。独出携盘谁送客,刘郎陵上烟迷草。悄渭城、已远月荒凉,波声小。
xiān rén hàn   wèi shǒu   shū jiā yīn gǎi diào   suī néng fāng huí zhū zuò   rán shāo jué píng ān cháng suǒ yòng xīn   fēi qiú jiā rén
qiān suān fēng   mào líng xián yáng dào gōng mén   dōng guān yún xiǎo qiān shàng wèi chē jiāng hàn yuè   jūn qīng lèi zhī duō shǎo chàng huā sān shí liù gōng qiáng   qiū fēng niǎo
lán   hén rào   huà lán guì   diāo xiāng zǎo biàn 便 tiān hái zhī dào   tiān lǎo chū xié pán shuí sòng   liú láng líng shàng yān cǎo qiāo wèi chéng yuǎn yuè huāng liáng   shēng xiǎo