满江红

宋代 张炎
近日衰迟,但随分、蜗涎自足。底须共、红尘争道,顿荒松菊。壮志已荒圯上履,正音恐是沟中木。又安知、幕下有词人,归心速。 书尚在,怜鱼腹。珠何处,惊鱼目。且依然诗思,灞桥人独。不用回头看堕甑,不愁抱石疑非玉。忽一声、长啸出山来,黄粱熟。
jìn shuāi chí   dàn suí fēn xián gòng hóng chén zhēng dào   dùn huāng sōng zhuàng zhì huāng shàng   zhèng yīn kǒng shì gōu zhōng yòu ān zhī xià yǒu rén   guī xīn
shū shàng zài   lián zhū chǔ   jīng qiě rán shī   qiáo rén yòng huí tóu kàn duò zèng   chóu bào shí fēi shēng cháng xiào chū shān lái   huáng liáng shú