满江红

宋代 蒋捷
秋本无愁,奈客里、秋偏岑寂。身老大、忄欠敲秦缶,懒移陶甓。万误曾因疏处起,一闲且向贫中觅。笑新来、多事是征鸿,声嘹呖。 双户掩,孤灯剔。书束架,琴悬壁。笑人间无此,小窗幽阗。浪远微听葭叶响,雨残细数梧梢滴。正依稀、梦到故人家,谁横笛。
qiū běn chóu   nài qiū piān cén shēn lǎo xin qiàn qiāo qín fǒu   lǎn táo wàn céng yīn shū chù   xián qiě xiàng pín zhōng xiào xīn lái duō shì shì zhēng hóng 鸿   shēng liáo
shuāng yǎn   dēng shū shù jià   qín xuán xiào rén jiān   xiǎo chuāng yōu tián làng yuǎn wēi tīng jiā xiǎng   cán shǔ shāo zhèng mèng dào rén jiā   shuí héng