满江红

宋代 刘辰翁
莺语依然,但春去、人间无约。谁念我、吟情憔悴,醉魂落魄。尽日只将行卷续,有时自整残棋著。向黄昏、细雨闷无憀,青梅落。 南又北,相思错。朝异暮,人情薄。漫踌躇在目,奢华如昨。海底月沈天上兔,辽东人化扬州鹤。记龙云、波浪岂能平,天难托。
yīng rán   dàn chūn rén jiān yuē shuí niàn yín qíng qiáo cuì   zuì hún luò jìn zhǐ jiāng xíng juàn   yǒu shí zhěng cán zhù xiàng huáng hūn mèn liáo   qīng méi luò
nán yòu běi   xiāng cuò cháo   rén qíng báo màn chóu chú zài   shē huá zuó hǎi yuè shěn tiān shàng   liáo dōng rén huà yáng zhōu lóng yún làng néng píng   tiān nán tuō