满江红

宋代 何梦桂
春色三分,怎禁得、几番风力。又早见、亭台绿水,柳摇金色。满眼春愁无著处,知心惟有幽禽识。望青山、目断夕阳边,孤云隔。 琴酒我,成三一。湖外舫,山头屐。且莫教春去,乱红堆积。记得年时陪宴赏,重门深处桃花碧。待修书、欲寄楚天遥,无行客。
chūn sān fēn   zěn jīn de fān fēng yòu zǎo jiàn tíng tái 绿 shuǐ   liǔ yáo jīn mǎn yǎn chūn chóu zhù chù   zhī xīn wéi yǒu yōu qín shí wàng qīng shān duàn yáng biān   yún
qín jiǔ   chéng sān wài fǎng   shān tóu qiě jiào chūn   luàn hóng duī de nián shí péi yàn shǎng   chóng mén shēn chù táo huā dài xiū shū chǔ tiān yáo   xíng