满江红

宋代 吴潜
为问人生,□要足、保时是足。这个底、蜗名蝇利,但添拘束。便使积官居鼎鼐,假饶累富堆金玉。似浮埃、抹电转头空,休迷局。 分已定,心能服。宛句畔,昭亭曲。有水多于竹,竹多于屋。闲看白云归岫去,静观倦鸟投林宿。那借来、拍板与门槌,休掀扑。
wèi wèn rén shēng     yào bǎo shí shì zhè míng yíng   dàn tiān shù biàn 便 shǐ 使 guān dǐng nài   jiǎ ráo lèi duī jīn shì āi diàn zhuàn tóu kōng   xiū
fēn dìng   xīn néng wǎn pàn   zhāo tíng yǒu shuǐ duō zhú   zhú duō xián kàn bái yún guī xiù   jìng guān juàn niǎo tóu lín 宿 jiè lái pāi bǎn mén chuí   xiū xiān