满江红

宋代 刘克庄
嫌杀双轮,驾行客、之燕适粤。也不喜、船儿无赖,载他江浙。荡子不归鸳被冷,昭君远嫁毡车发。叹子规、闲管昔人愁,啼成血。 渭城柳,争攀折。关山月,空圆缺。有琵琶改语,锦书难说。若要人生长美满,除非世上无离别。算古今、此恨似连环,何时绝。
xián shā shuāng lún   jià xíng zhī yàn shì yuè chuán ér lài   zài jiāng zhè dàng guī yuān bèi lěng   zhāo jūn yuǎn jià zhān chē tàn guī xián guǎn rén chóu   chéng xuè
wèi chéng liǔ   zhēng pān zhé guān shān yuè   kōng yuán quē yǒu pa gǎi   jǐn shū nán shuō ruò yào rén shēng zhǎng měi mǎn   chú fēi shì shàng bié suàn jīn hèn shì lián huán   shí jué